Hôn Đông

Chương 18: C18: Chương 18



Trong phòng khám yên tĩnh, thỉnh thoảng có tiếng kêu lanh lảnh của dụng cụ y tế.

Lê Đông dùng nhíp ném mảnh thủy tinh cuối cùng vào khay sắt, áo len dán chặt vào bờ lưng ướt đẫm mồ hôi, khi đưa tay lấy lọ iodophor bên cạnh, đầu ngón tay vẫn hơi run.

Theo lý trí, cô biết vết thương không sâu, không cần khâu, gân và mô mềm cũng không bị tổn thương, nhưng tim cô vẫn như bị ai đó bóp chặt, ngột ngạt đến không thở được.

“Băng bó xong rồi.” Cô cởi găng tay đặt sang một bên, hít một hơi thật sâu để bình tĩnh lại, không tự chủ được dặn dò: “Nhớ thay băng đúng giờ, không nên để vết thương…”

Nói được một nửa, cô chợt nhớ ra Kỳ Hạ Cảnh cũng là bác sĩ, mím môi im lặng, sau đó quay người phân loại các thiết bị y tế đã qua sử dụng.

“Cô còn chưa nói xong mà.”

Bàn tay với khớp xương rõ ràng nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay cô, Kỳ Hạ Cảnh không dùng sức, Lê Đông chỉ cần giãy nhẹ một cái là có thể thoát khỏi: “Không nên để vết thương cái gì?”

Lê Đông im lặng đứng tại chỗ, tóc mai lộn xộn, khóe mắt đỏ hoe, khiến Kỳ Hạ Cảnh nhớ đến giọt nước mắt gần như thiêu đốt lòng bàn tay anh của cô năm phút trước.

Khoảnh khắc đó, giữa muôn vàn cảm xúc phức tạp, anh rõ ràng có thể cảm nhận được một tia vui sướng đáng khinh.

Không cách nào phủ nhận là, anh đang cố dùng nước mắt thất thố của Lê Đông để chứng minh với bản thân, có lẽ một trên phần vạn khả năng, những năm qua cô chưa từng thực sự từ bỏ anh.

Người phụ nữ căng thẳng, đôi môi mím chặt trở nên trắng bệch, Kỳ Hạ Cảnh ngẩng đầu, lặng lẽ nhìn vào mắt Lê Đông, đầu ngón tay cảm nhận nhiệt độ trên da cổ tay cô, thấp giọng nói: “Lê Đông.”

“Cô vẫn đang khóc à?”

Kỳ Hạ Cảnh nhìn thấy rõ nụ cười trên môi cô, giọng nói khàn khàn, mang sự điềm tĩnh và thờ ơ ngụy trang một cách kém cỏi.

Anh biết rất rõ, nhưng có điều, đối với lần tai nạn gần như hủy hoại sự nghiệp của mình này, anh không hề sợ hãi chút nào.

Lê Đông cũng nhìn thấy rõ sự bất cẩn của người đàn ông.

Nụ cười lười biếng như người ngoài cuộc nhắc nhở cô lần nữa, Kỳ Hạ Cảnh ngoại trừ việc cản tai nạn giúp cô ra thì bản thân không liên quan gì đến việc này.

“Không khóc.”

Nước mắt lại rơi, Lê Đông cúi đầu ngoan cố nói dối, tầm mắt bắt gặp ánh mắt quan tâm yêu thương của Kỳ Hạ Cảnh, cô gần như buột miệng nói:

“…Kỳ Hạ Cảnh, tôi sẽ không bao giờ khóc vì anh nữa.”

Khi họ chia tay, Lê Đông đã tự hứa với mình vô số lần, sẽ không bao giờ rơi nước mắt vì Kỳ Hạ Cảnh nữa.

Rõ ràng cô mới là người chủ động làm tổn thương người khác, nếu lừa mình dối người, rơi nước mắt chỉ để giảm bớt cảm giác tội lỗi thì đúng là quá hèn hạ.

Kỳ Hạ Cảnh đứng dậy, đứng trước mặt cô, dáng người cao lớn che khuất ánh sáng lạnh lẽo trên đầu, đôi mắt đen chăm chú nhìn Lê Đông, thật lâu sau, biến thành một tiếng thở dài.

“Không có lương tâm.”

Tiếng thì thầm trầm thấp vụt qua trong nháy mắt, Lê Đông nghe không rõ đang định hỏi lại, giây tiếp theo bàn tay không bị thương của người đàn ông dừng trên thái dương cô, nhẹ nhàng vén mái tóc rối bù của cô ra sau tai.

Giọng nói của Kỳ Hạ Cảnh hơi khàn khàn, mang chút tự giễu và nuông chiều bất lực: “Được, chỉ là tôi tự mình đa tình thôi.”

Có lẽ do mất máu, đầu ngón tay của Kỳ Hạ Cảnh mang cảm giác hơi lạnh, các đầu dây thần kinh bị k1ch thích, khiến Lê Đông hơi nhăn mặt.

Mặt hồ tĩnh lặng bị xáo trộn, cả hai người đều nhận ra, đối với bọn họ mà nói, vén tóc là một hành động quá thân mật.

“Cái đó, xin lỗi đã làm phiền hai người.”

Từ Lãm dựa vào cửa, vẻ mặt không nói nên lời, những người khác đều đã ở bãi đậu xe, đột nhiên nghe Kỳ Hạ Cảnh bị thương, vội vàng chạy như bay tới.

Kết quả vừa bước vào cửa đã thấy hai người, một người thì đang vén tóc, một người thì ngượng ngùng né tránh, giống như đang quay một bộ phim thần tượng, còn có ánh đèn chiếu trên đầu.

“Tôi chỉ nói nhảm đôi ba câu thôi.” Lúc xử lý công việc, Từ Lãm vẫn đáng tin như mọi khi:

“Tình huống bây giờ của Thịnh Tuệ đã ổn định, người đàn ông kia đã bị nhân viên bảo vệ dẫn đi, quần chúng vây xem cũng giải tán rồi.”

Nói xong, anh ấy nhìn về phía Kỳ Hạ Cảnh, hiển nhiên đang có tâm tình không tệ, ghét bỏ nói: “Cậu định làm thế nào? Muốn báo cảnh sát hay là gọi luật sư?”

“Không cần.” Kỳ Hạ Cảnh lắc đầu, anh đã nghĩ xong chuyện này nên xử lý như thế nào: “Bảo y tá thông báo cho những người chụp ảnh, cố gắng không để bất kỳ bức ảnh hay video nào lọt ra ngoài.”

Anh ngẩng đầu nhìn về phía Từ Lãm: “Đi tìm một số phương tiện truyền thông địa phương, đăng một bản tin nhỏ về việc Lê Đông cứu người buổi sáng, lúc cần thiết thì đẩy nhiệt độ.”

Anh ngược lại không thành vấn đề, nhưng nếu ai đó quay được video Lê Đông tấn công một người đàn ông, rồi cắt câu lấy nghĩa đăng lên mạng trước, thì sẽ rất khó kiểm soát được chiều hướng của dư luận.

Chung quy, khi một người bị cho là có ác ý trước, dù sau này sự thật có được làm sáng tỏ thế nào, cũng sẽ khó xóa bỏ được ấn tượng Lê Đông đã dùng bạo lực đối với người nhà bệnh nhân.

“Được, vậy tôi sẽ để bảo vệ thả người ra.” Từ Lãm hiểu được mức độ nghiêm trọng của việc này, trong mắt hiện lên một tia cười như không cười: “Nếu anh ta đã thích đánh, vậy thì tôi chơi với anh ta.”

“Thịnh Tuệ tạm thời vẫn cần có người giám hộ.” Kỳ Hạ Cảnh nhướng mi nói: “Đừng đùa quá trớn.”

“Biết rồi.”

Từ Lãm thờ ơ nhún vai, nghe tiếng bước chân nặng nề ngoài hành lang, cười trên nỗi đau của người khác: “Lão Kỳ, tự cầu nhiều phúc đi.”

“Tôi vừa tan làm sớm mười phút, đã gây ra rắc rối lớn như vậy cho tôi!”

Chủ nhiệm Lưu đã lớn tuổi, không so được với những người trẻ tuổi, chạy một đường mệt đến mức thở hồng hộc, tức giận trừng mắt nhìn Kỳ Hạ Cảnh và Lê Đông: “Hai người các cô các cậu là người mới vào nghề à? Dưới bất kỳ tình huống nào cũng không được phép dùng bạo lực đối với bệnh nhân hoặc người nhà bệnh nhân, loại chuyện này còn phải tôi dạy lại nữa à!”

Người đàn ông nhìn vết thương trên tay Kỳ Hạ Cảnh, càng nghĩ càng tức giận, đập mạnh mặt bàn nói: “Sao không đợi bảo vệ tới? Không cần tay nữa à, muốn làm chúa cứu thế đúng không?”

Lê Đông xấu hổ liếc mắt nhìn Kỳ Hạ Cảnh, trước khi cô kịp xin lỗi, Kỳ Hạ Cảnh đã bước lên chặn ở phía trước, cười lười biếng nói: “Chủ nhiệm, ngài dọa tôi sợ đấy.”

“Tôi mà dọa được cậu?”

“Chẳng trách Lão Lý nói cậu là một người khiến người khác không bớt lo, trước đây tôi coi như bị cậu lừa rồi.”

Chủ nhiệm Lưu thấy Kỳ Hạ Cảnh bị thương còn đùa cợt, thở dài nặng nề: “Nếu tay cậu xảy ra vấn đề gì, tôi phải giải thích thế nào với lão Lý!”

Nụ cười trong mắt Kỳ Hạ Cảnh càng sâu, khóe miệng cong lên: “Ngài đừng sợ, lần sau tôi nhất định sẽ chú ý tự bảo vệ bản thân.”

“Còn có lần sau?!” Chủ nhiệm Lưu tức giận, trừng mắt nhìn Kỳ Hạ Cảnh:

“Xem ra không cho cậu một bài học không được mà, về nhà viết kiểm điểm, ngày mai nộp lên cho tôi!”

Liếc mắt nhìn Lê Đông, chủ nhiệm Lưu rốt cuộc nhớ tới còn có một thủ phạm khác: “Hai người các cô các cậu cùng viết! Tự kiểm điểm lại mình thật tốt cho tôi!”

“Dọa người nhà bệnh nhân một chút mà thôi, chủ nhiệm xử lý vậy là được rồi.”

Từ Lãm dựa tường chê chuyện chưa đủ loạn, bịa chuyện nói: “Người đàn ông bên ngoài nói muốn báo cảnh sát, nói bác sĩ nhân dân chúng ta đang đe dọa anh ta.”

“Anh ta còn dám làm loạn?!”

Chủ nhiệm Lưu giống như bị lật đỉnh đầu, tức đến đập rung cả bàn:

“Đưa tôi qua đó! Hôm nay tôi cho anh ta biết thế nào là “đe dọa“, ngày mai tôi sẽ từ chức chủ nhiệm, không làm nữa!”

Sau khi tiễn chủ nhiệm Lưu đang tức giận đi, trước khi rời khỏi, Lê Đông đi đến phòng bệnh của Thịnh Tuệ, cô gái yếu ớt lặng lẽ ngủ thiếp đi, trên tủ đầu giường có một tờ giấy trắng.

“Cô bé đã tỉnh lại một lần, muốn viết cho cô.” Y tá phụ trách đưa tờ giấy trắng cho Lê Đông, nhìn cô bé tội nghiệp, mắt không khỏi đỏ lên:

“Người ta đều nói trẻ con còn nhỏ, nhưng thực ra chúng hiểu mọi thứ”.

Cô bé hiếm khí tỉnh táo, trên tờ giấy trắng chỉ có hai chữ xiêu vẹo, xem ra là đang cố hết sức viết hai chữ.

—— “Cảm ơn.”

Tay phải của Kỳ Hạ Cảnh bị thương, lái xe về không tiện, cuối cùng Lê Đông đành phải lái thay.

Trong bãi đậu xe ngoài trời, Kỳ Hạ Cảnh nhìn Lê Đông điều chỉnh gương chiếu hậu lần thứ ba, cả người căng thẳng, không khỏi cong môi nói: “Cô lại chỉnh trở về như lúc ban đầu rồi.”

“… Tôi lấy bằng lái xe bốn năm trước, chỉ lái xe ba lần, lần cuối cùng là cách đây một năm rưỡi.”

Lê Đông cứng đờ xoay người lại, xác định mình đã thắt dây an toàn, một lúc sau mới đề nghị: “Anh có thể bám vào tay vịn phía trên không?”

“Nếu không, thật sự xảy ra chuyện gì, tôi không cách nào bảo vệ được anh.”

Toàn thân cô đều tập trung vào vô lăng trên tay, không nghĩ lời mình thốt ra có vấn đề gì.

Kỳ Hạ Cảnh lặng lẽ nhìn Lê Đông, ánh mắt đột nhiên trở nên dịu dàng: “Được.”

Lê Đông hơi thở phào nhẹ nhõm, trong đầu nhớ lại quy tắc lái xe, tuân thủ nguyên tắc “an toàn là trên hết, tốc độ là thứ hai”, lái xe với tốc độ chậm như rùa trên đường, lưng thẳng tắp để mở rộng tầm nhìn.

Dừng đèn đỏ, cơ thể căng thẳng của Lê Đông được thả lỏng trong giây lát, sau đó nghe thấy tiếng bụng đói cồn cào.

Cô vô thức nhìn về phía người ngồi bên ghế lái phụ.

Kỳ Hạ Cảnh chống má nhìn ra ngoài cửa sổ, nghiêng đầu nhìn không rõ biểu cảm, nhưng cơ mặt giật giật, lộ ra sự thật là anh đang cười trộm.

Trong chiếc xe thể thao Porsche khép kín nhỏ hẹp, hai người trầm mặc, ngay cả hơi thở cũng khó phân biệt, hương trầm hương và hoa cúc nhạt hòa vào nhau, phả vào mũi.

Lê Đông nhớ tới cách đây không lâu, người đàn ông bị thương tư thế gần như ôm, giơ tay nhẹ nhàng che mắt cô, dịu dàng thì thầm bên tai cô: “A Lê.”

Mười năm trước Kỳ Hạ Cảnh cũng luôn gọi cô như vậy.

Khác với giọng khàn khàn kiềm chế hiện tại, giọng nói của thiếu niên mười tám tuổi trong trẻo và khỏe khoắn hơn nhiều, ngay cả khi nhắm mắt lại, cũng có thể tưởng tượng ra thiếu niên đang chạy về phía cô dưới ánh nắng, trong mắt toàn là cô.

Kể từ khi gặp lại, Lê Đông đôi khi sẽ cảm thán, một người buồn tẻ và nhàm chán như cô, trong cuộc đời cũng xuất hiện người có thể làm xáo trộn mọi cảm xúc, tạo nên những gợn sóng trong cuộc sống tẻ nhạt của cô.

“Đèn sắp chuyển xanh rồi kìa.”

Mãi đến khi Kỳ Hạ Cảnh quay sang nhắc nhở, Lê Đông mới nhận ra mình đã ngây ra quá lâu, mặt bắt đầu nóng lên, thấp giọng nói: “Tối nay anh có muốn tới nhà tôi ăn cơm không?”

Mười năm không yêu đương, khiến Lê Đông không nghĩ ngay đến, hàm ý khác của việc nam nữ độc thân ăn tối cùng nhau.

Cô chỉ nhìn thấy đôi mắt đen láy của Kỳ Hạ Cảnh đột nhiên trầm xuống, trong mắt hiện lên những cảm xúc phức tạp khó hiểu, giống như có một sự kích động khó mà át chế, ẩn nhẫn muốn nói lại thôi.

Vì vậy cô vô thức bổ sung thêm: “Anh bị thương là bởi vì tôi, tôi nghĩ tôi nên làm chút gì đó, anh có gì muốn ăn không?”

Những cảm xúc phức tạp trong mắt Kỳ Hạ Cảnh hoàn toàn biến mất.

Lần nữa dựa lưng vào ghế, người đàn ông cong môi cười tự giễu, một lúc sau mới nói: “Gà cay Tứ Xuyên.”

“Không được.” Đèn đỏ chuyển sang xanh, Lê Đông lại bắt đầu căng thẳng, không chút do dự từ chối:

“Cho đến khi vết thương lành hẳn, tôi sẽ không nấu đồ cay cho anh.”

Nghe vậy, Kỳ Hạ Cảnh im lặng nhướng mày, chống má phải miễn cưỡng nói: “Cánh gà sốt tỏi.”

“Được.”

“Còn có sườn heo hầm củ sen nữa.”

“Được.”

Anh ra tăng độ khó, thuận miệng nhắc đến hai món, Lê Đông không chút do dự đồng ý. Đổi lại, Kỳ Hạ Cảnh người cố tình làm khó lại không ngờ cô cho là thật, muốn lái xe đến siêu thị vào ban đêm.

Biết tính cách này của Lê Đông, đến trước ngã tư tiểu khu, Kỳ Hạ Cảnh mở miệng nói: “Tùy tiện làm cũng được, không cần đi siêu thị.”

“Ừ, không cần đi.”

Chiếc Porsche từ từ lái vào khu dân cư, sau khi lùi vào gara, Lê Đông thở ra một hơi, trong mắt hiện lên nụ cười: “Không biết lần trước anh muốn tôi nấu ăn là bao giờ, lúc đi dạo siêu thị, mấy thứ anh thích đều mua một ít.”

“Anh nói nguyên liệu nấu ăn đều có sẵn ở nhà, nhưng nếu muốn ăn, thì phải đợi một chút.”

Nói xong, cô cúi đầu tháo dây an toàn, bỏ qua ánh mắt ngỡ ngàng và khóe miệng mấp máy, mấy lần do dự muốn nói của Kỳ Hạ Cảnh.

….

Căn nhà thuê của Lê Đông mang phong cách đồng quê Nhật Bản đơn giản và ấm áp, màu sắc tổng thể là sự kết hợp giữa vàng nhạt và trắng nhạt, nội thất trong nhà chủ yếu làm bằng gỗ hoặc vải, đồ trang trí hoa cúc nhỏ thường thấy.

Đơn giản mà nói, nó rất phù hợp với tính cách của người thuê nhà.

Kỳ Hạ Cảnh đứng ở cửa chờ Lê Đông lấy dép, Đồ Hộp bên cạnh đã vẫy đuôi vui vẻ trong phòng khách.

“Ở nhà chỉ có một đôi dép nam.” Lê Đông cúi người đặt đôi dép xuống, giải thích: “Ba tôi từng xỏ qua, sau đó tôi đã giặt rồi.”

Nói cách khác, nhà của Lê Đông chưa từng có người đàn ông nào khác đến.

Kỳ Hạ Cảnh nói không sao, môi mỏng khẽ cong lên, thản nhiên hỏi: “Chú có khỏe không?”

Lê Đông nghe vậy sống lưng cứng đờ, sau đó bước vào bếp như không có chuyện gì xảy ra, rõ ràng là không muốn nói thêm: “Ừ, vẫn khỏe.”

Kỳ Hạ Cảnh nhớ tới, cách kỳ thi tuyển sinh đại học chưa đầy một trăm ngày, ba của Lê Đông đột nhiên bị bệnh phải nhập viện, bởi vì ban ngày mẹ phải làm việc vất vả, em trai tuổi còn quá nhỏ, cuối cùng nhiệm vụ trông coi vào ban đêm rơi vào tay Lê Đông.

Trong năm chuẩn bị cho kỳ thi cuối cấp, hầu hết thí sinh đều là trọng tâm của cả gia đình, nhất là vào lúc kỳ thi tuyển sinh đại học đang đến gần, các bậc phụ huynh đều hận không thể bồi bổ cho con mình mọi lúc mọi nơi.

Còn đối với Lê Đông mà nói, trong suốt một trăm ngày chạy nước rút khổ cực nhất, chỉ là mỗi ngày vội vàng chạy lên chuyến xe buýt cuối cùng sau buổi tự học, ngủ trên chiếc giường cứng và lạnh lẽo của bệnh viện cho đến rạng sáng, rồi dậy trước bình minh ngày hôm sau, đón chuyến xe buýt sớm nhất trở về trường học.

Đến giờ Kỳ Hạ Cảnh vẫn còn nhớ, một lần cô từ bệnh viện trở về, trên mặt có một vết đỏ kỳ lạ, hỏi thì cô cười nói do đường trơn không cẩn thận bị ngã.

Hôm đó, hai người cãi nhau lớn vì Lê Đông nhất quyết không cho anh đưa đón, cuối cùng bởi vì cô dè dặt đến xin lỗi, sự việc cứ thế mà kết thúc.

Sau đó, cho đến khi kỳ thi tuyển sinh đại học kết thúc, Lê Đông cũng không đến bệnh viện trông nom nữa.

“…Anh muốn nếm thử một miếng không?”

Câu hỏi nhẹ nhàng cắt ngang hồi tưởng, Kỳ Hạ Cảnh tỉnh táo lại, nhận ra anh đang nhìn chằm chằm vào món thịt hầm, thời gian lâu đến mức Lê Đông tưởng rằng anh đang đói.

“Thịt còn chưa hầm nhừ, uống ít canh trước đi.” Lê Đông đặt bát sứ đựng canh xuống trước mặt anh:

“Đồ ăn sắp xong rồi, lúc uống cẩn thận nóng.”

“Được, cảm ơn.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.