Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm

Chương 4



Chương 4

Con trai thứ ba của Tô gia….

Trong thư phòng rơi vào yên lặng.

Lúc này, di động của Tô Ý Thâm bỗng nhiên vang lên!

Tô lão gia có quy định là không được bật điện thoại trong cuộc họp buổi sáng.

Tô Ý Thâm vội vàng cầm lấy điện thoại định cúp máy ngay lập tức.

Tô lão gia lạnh lùng mắng: “Nghe máy!”

Tô Ý Thâm ho khan một tiếng: “Ba, là số lạ, con…”

Tô lão gia đặt chén trà qua một bên, lạnh lùng nói: “Nghe máy, mở loa ngoài cho tôi!”

Chú ba nhìn Tô Ý Thâm đầy đồng cảm.

Tô Ý Thâm không còn cách nào khác ngoài việc trả lời điện thoại và bật loa ngoài.

Một giọng nói nhỏ bất ngờ lọt vào tai họ như thế này:

“Xin chào … đó có phải là cậu út không?”

“Con là Túc Bảo… mẹ con là Tô Cẩm Ngọc … người có phải là cậu út Tô Ý Thâm của con không?”

Thanh âm của cô gái nhỏ yếu ớt và tê liệt đến khó tả, giống như một người máy nhỏ, không thể nghe thấy cảm xúc trong giọng nói của cô bé.

Biểu cảm của mọi người trong nhà họ Tô đột nhiên thay đổi!

Bang…

Nắp bút trong tay Tô lão gia rơi xuống.

Cổ họng mọi người giống như bị bóp chặt, nhất thời không phát ra được thanh âm gì.

Bên kia điện thoại, giọng nói trẻ con tiếp tục:

“Cậu út… Túc Bảo vừa lạnh vừa đói…”

“Túc Bảo không có đẩy dì, nhưng bọn họ không tin…”

“Ba kêu Túc Bảo quỳ ở cửa… Nhưng Túc Bảo lạnh quá… Cậu út, cậu tới đón con được không..”

Cuối cùng, giọng nói của cô bé càng lúc càng yếu ớt.

Vẫn có thể nghe thấy tiếng gió rít và tuyết rơi qua điện thoại, nhưng giọng nói non nớt đột ngột dừng lại.

Tô Ý Thâm cuối cùng cũng tỉnh táo lại, cầm lấy điện thoại, gần như mất kiểm soát hét lên:

“Này,… Túc Bảo? Con ở đâu, nói cho cậu út biết con đang ở đâu!”

Không có bất cứ phản hồi nào.

Tô lão gia hoảng hốt đứng lên, bộ dáng nghiêm túc vừa rồi lập tức biến mất, giống như thoáng cái đã già đi mười tuổi.

“Mau! Nhanh! Tra cho tôi, tra dãy số này, kiểm tra vị trí!”

**

Tiểu Túc Bảo trước khi kết thúc cuộc gọi đã bất tỉnh, điện thoại bị đánh rơi trên trong lớp tuyết dày đặc.

Không biết qua bao lâu, Lâm Phong đi ra tìm điện thoại di động, thấy Túc Bảo không nhúc nhích, anh ta nhấc chân đá đá vào người bé.

“Chết cũng được!” Anh ta tức giận nói.

Bốn năm trước, anh ta nhặt được một người phụ nữ quần áo tả tơi, anh ta ân cần đưa cô về nhà.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.