Thiên Mệnh Kiếm Đạo (Thần Kiếm Mù)

Chương 38: Ngài có mệnh thị không?



Sau đó Lam Hòa lại khế khàng nói tiếp: “Khi các ngươi đột phá đến Kim Đan Cảnh sẽ có cảm nhận được một cảm giác thiên nhân hết sức huyền diệu!”

“Nếu may mắn, lúc đó có thể sẽ có một tiên nhân thượng giới ban thưởng Mệnh thị cho ngươi!”

“Mệnh thị có thể giúp ngươi tạm thời mượn dùng sức mạnh của tiên nhân chiến đấu với kẻ thù!”

“Nhưng cũng vì thế mà khi các ngươi gặp phải người có Mệnh thị nên chiến đấu thận trọng một chút!”

Trung Lâm đột nhiên lên tiếng: “Vậy Lam trưởng lão, ngài có mệnh thị không?”

Lam Hòa khẽ mỉm cười, ngay sau đó mi tâm trên trán ông †a chợt sáng lên một hoa văn thần bí màu trẳng sữa.

Cái hoa văn kia chỉ hơi lóe lên rồi biến mất trong nháy mắt, Lam Hòa khẽ nói: “Khi đệ tử của Đại Hạ Kiếm Tông đột phá Kim Đan giới, phần lớn đều có thể lấy được Mệnh Thị.”

“Bởi vì tổ tiên của Đại Hạ kiếm tông chúng ta là một người tu luyện mạnh mẽ, đã thăng lên cảnh giới thượng phong!”

Trước khi lời được nói ra hết, các đệ tử trong đại sảnh đột nhiên bật thốt lên.

“Wal! Đại Hạ kiếm tông chúng ta thật sự có tổ tiên ở Tiên giới!”

“Trời ơi, cái này… chắc mấy tông môn khác cũng không có đâu nhỉ?”

“Tổ tiên… Vậy là nhân vật từ nhiều năm trước rồi quá.”

“Có thể thờ phụng Đại Hạ kiếm tông thì thực sự là điều may mắn nhất trong cuộc đời ta.”

Tất cả đệ tử mới của Đại Hạ kiếm tông lúc này đều cảm thấy trong lòng đều tràn đầy tự hào.

Đó là một cảm giác vinh dự đặc biệt đối với giáo phái.

Khi tiếng ồn lắng xuống, Lam Hòa nhẹ nhàng nói: “Được rồi, một số kiến thức đơn giản dạy tới đây thôi.”

“Tiếp theo là bài học đầu tiên về nhập môn đạo giáo!”

“Rèn thân!”

Trên thực tế, hầu hết các đệ tử trong tông môn thờ cúng đều là người phàm, và họ hoàn toàn không biết rèn thân là gì.

Sau lời giải thích của Lam Hòa, mọi người đều hiểu ra mọi chuyện.

Sau đó Lam Hòa gửi cuộn giấy xuống, trên đó là thần chú rèn thân cơ bản và phương pháp luyện tập.

“Cảnh giới rèn thân chỉ cần ba tháng, chậm nhất là một năm, các người có thể đạt tới độ hoàn mỹ vĩ đại của rèn thân.”

“Giống như… Lý Quan Kỳ.”

Lý Quan Kỳ đột nhiên bị gọi tên, có chút xấu hổ mà sờ sờ mũi.

Sau đó Lam Hòa chỉ vào cối xay đá trăm cân đã được chuẩn bị từ lâu, cười khẽ: “Nào, Quan Kỳ, chỉ cho mọi người cách nâng tảng đá trăm ký kia băng một tay đi.”

Lời này đã nói ra rồi, Lý Quan Kỳ cũng không dễ gì mà trốn tránh nữa.

Năm cối xay đá khổng lồ được xiên vào nhau bởi một cột thép duy nhất.

Lý Quan Kỳ chậm rãi bước đi dưới cái nhìn chăm chú của mọi người.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.