Nữ Phụ Độc Ác Yêu Tiền Như Mạng

Chương 5



Sau khi ăn sáng xong, Lục Minh Kỳ đến phòng làm việc gọi cho Lục Minh Tinh.

Tôi đoán hắn sẽ gọi cho cả Lục Minh Lễ.

Không biết hai người kia nói gì với hắn, lúc hắn bước ra, sắc mặt rất khó coi.

Tôi không dò hỏi nhưng tối hôm đó, hắn chủ động nhắc đến.

“Thằng út nói đúng là nó chủ động theo đuổi. Liên Dung ở bên cạnh nó cũng không quá tình nguyện, suốt ba năm không ngừng cãi nhau, chia tay rồi làm lành. Liên Dung bảo yêu đương với nó quá mệt mỏi, chê nó quá ngây thơ.”

Thì đúng là vậy thật.

Tôi nhớ đến mái đầu đỏ chót cùng kỹ năng xã giao hỏng bét của Lục Minh Tinh lần đầu gặp mặt, trong lòng gật đầu lia lịa.

“Anh cả mời Liên Dung ăn tối là để cảm tạ. Hôm đó xe của ảnh bị hỏng, lại bỏ quên điện thoại ở văn phòng. Liên Dung tình cờ đi ngang qua, cho ảnh mượn điện thoại. Lúc đó lại vừa vặn đến giờ ăn tối nên ảnh mới nghĩ đến chuyện mời cô ấy một bữa xem như cảm ơn.”

Thấy chưa!

Tôi đoán cóc có sai mà.

Người có hào quang nữ chính khinh thường dùng thủ đoạn thấp hèn.

Trong ký ức của tôi, Liên Dung là một cô gái luôn nhìn về hướng tích cực, biết gạt bỏ ân oán cá nhân, so với con sâu lười tôi đây tốt hơn không biết bao nhiêu lần.

Chỉ ngặt một nỗi phương diện tình cảm hơi rối rắm.

Biết làm sao được, ai bảo đàn ông nhìn thấy cô ấy là hai mắt sáng như bóng đèn pha.

Nhìn Lục Minh Kỳ mà xem. Vô cớ nghi ngờ người ta xong, sau khi xác nhận là hiểu lầm lập tức thay đổi thái độ.

Bây giờ hình tượng của Liên Dung trong lòng hắn đã được tẩy trắng toàn diện, ngọn lửa tình yêu bắt đầu le lói cũng có gì lạ?

So với nhóc gà chọi lông bông Lục Minh Tinh thì kiểu đàn ông trưởng thành, chững chạc như Lục Minh Kỳ và Lục Minh Lễ càng thích hợp với cô bé Lọ Lem như Liên Dung.

Nếu không phải ghế mợ hai đang bị tôi chiếm chỗ thì ắt hẳn Liên Dung sẽ nghiêng về Lục minh Kỳ hơn.

Điều kiện của Lục Minh Lễ tốt hơn, chỉ tiếc thiếu chút bình dị, gần gũi.

Theo ký ức kia, lúc Liên Dung dẫn Lục Minh Lễ về ra mắt ba mẹ, anh ấy vẫn giữ nguyên dáng vẻ băng trôi Bắc Cực kia, không được lòng ba mẹ vợ cho lắm.

“Hầy…” Tôi thở dài một tiếng.

Lục Minh Kỳ lập tức nhìn sang: “Sao lại thở dài rồi?”

“Chỉ là cảm thấy cuộc sống không dễ dàng với bất kỳ ai.”

Tôi chịu áp lực từ gia tộc, không thể không gả.

Lục Minh Kỳ vì lợi ích gia tộc, không thể không cưới.

Liên Dung say mê kiếm tiền, vô tình thu hút sự chú ý của quá nhiều đàn ông, vướng vào mớ tình cảm rối như canh hẹ.

Thảm nhất vẫn là tôi đây.

Dù sao Lục Minh Kỳ chỉ mất đi tình yêu, tôi còn mất cả tính mạng đây này!

Lục Minh Kỳ không nói gì, chỉ khó hiểu mà nhìn tôi, yên lặng lột cho tôi thêm một quả trứng gà nữa.

Hiểu lầm đã được làm sáng tỏ.

Liên Dung thuận lợi lấy được tư cách phỏng vấn.

Tiểu Lý kể cô ấy biểu hiện vô cùng tốt, đã vào tới vòng phỏng vấn riêng.

“Phỏng vấn riêng là mấy người phỏng vấn?”

“Một người ạ.”

Tức là vòng phỏng vấn này Lục Minh Kỳ sẽ đích thân đến.

Tuyến truyện của nữ chính và nam thứ chính sắp mở màn rồi.

Tôi nằm trên xích đu, thoải mái mà hóng gió.

Mọi thứ đang diễn ra hết sức tự nhiên, tôi không thể ngăn cản, cũng không có ý định ngăn cản.

Chủ yếu là không có lý do gì để ngăn cản.

Tôi không yêu Lục Minh Kỳ, cũng không thèm muốn Lục Minh Lễ, càng tuyệt đối không gian díu với Lục Minh Tinh và không có chút cảm giác nào với nam phụ thứ hai, ba, bốn, năm, sáu mà mình chưa từng gặp mặt.

Cho dù bây giờ Lục Minh Kỳ đặt tờ thỏa thuận ly hôn trước mặt tôi, tôi sẽ ký mà mày không nhíu dù chỉ một ly. Nhiều lắm thì cố gắng kiếm thêm chút phí ly hôn mà thôi.

Lục Minh Kỳ không phải người hẹp hòi, tiền sinh hoạt mỗi tháng hắn cho tôi cũng 6, 7 chữ số, thỉnh thoảng còn tặng đồ xa xỉ tạo chút lãng mạn.

Không có tình yêu, không có sóng gió.

𒀱𒀱𒀱𒀱𒀱𒀱𒀱𒀱𒀱𒀱

Tôi không tìm rắc rối, rắc rối tự tìm đến tôi.

Tính tình của tôi khá là điềm đạm, hiếm khi nổi giận với người khác, người xung quanh cũng ít ai đến chọc sùng tôi.

Ngoại trừ Lục Minh Tinh – thằng oắt thô lỗ, không biết chừng mực kia.

Tôi đang ăn ngon uống sướng, tận hưởng cuộc sống mợ chủ nhà giàu của mình. Một ngày nọ, đang chuẩn bị uống trà với đám chị em plastic của mình.

Vừa mở cửa thì thấy Lục Minh Tinh đứng trước cổng, tàn thuốc ném đầy dưới chân.

Tôi không khỏi cau mày. Hai mươi hai tuổi rồi mà vẫn không có tố chất như vậy.

Cậu ta coi thường tôi, dĩ nhiên tôi cũng coi thường cậu ta.

Ghét nhau cau sáu bổ ra làm mười.

Thường thì cậu ta cũng không lắc lư trước mặt tôi, chẳng mấy khi có dịp thấy cậu ta đến bày vẻ mặt chết trôi làm tôi khó ở.

“Có chuyện gì?” Tôi cũng không có ý định hòa nhã với cậu ta.

Lục Minh Tinh ném tàn thuốc trong tay xuống đất, giẫm chân lên, day qua day lại nghiền đến nát.

“Anh tôi đâu?”

“Không có ở nhà.”

“Tôi biết ảnh không có ở nhà. Tôi hỏi chị ảnh đang ở đâu?”

“Sao mà tôi biết được. Ảnh đâu phải tù nhân, tôi đâu phải cai ngục. Hổng lẽ phải thời thời khắc khắc theo dõi ảnh sao?”

Lửa giận của Lục Minh Tinh càng cháy to hơn, không nói không rằng vung nắm đấm, nện vào ván cửa sau lưng tôi.

Cửa thì không sao, dù gì cũng là cửa chống trộm cao cấp được gia cố đặc biệt. Ngược lại khớp ngón tay Lục Minh Tinh bị rách da sơ sơ.

Thằng nhãi cuồng bạo lực này!

Người bị bắt vào đồn nên là cậu ta mới đúng!

Tôi đẩy cậu ta một cái, thân hình 1 mét 9 lù lù bất động.

Tôi lại đẩy thêm lần nữa, cậu ta tự động lùi lại hai bước.

“Đến nhà tôi nổi điên làm gì? Có bệnh thì đi trị đi!”

Có lẽ Lục Minh Tinh cũng cảm thấy mình đã đi quá xa, giọng điệu nhỏ nhẹ hơn một chút.

“Có phải hôm qua anh tôi không về nhà không?”

“Phải. Thì sao?”

“Chị có biết ảnh làm gì sau lưng chị không?”

Vun đắp tình cảm với nữ chính thôi, còn có thể làm gì?

Tôi nhìn tên trẻ trâu trước mặt, đột nhiên cảm thấy cậu ta thật đáng thương.

Chia tay bạn gái thôi mà. Người trong giới này muốn mưa được mưa, muốn gió được gió, phụ nữ quay chung quanh tha hồ lựa chọn, muốn kiểu nào mà không được? Khổ sở 1, 2 ngày không buông bỏ được thì 1, 2 năm.

Ác cái Liên Dung lại gặp phải hai người anh trai của cậu ta, còn nảy sinh tình cảm.

Mọi chuyện mới trở nên phức tạp.

Lục Minh Tinh không nghĩ thoáng được như tôi, chỉ cần túi tiền căng phồng là đời luôn đẹp.

Cậu ta từ nhỏ đã ăn no mặc ấm, được ba mẹ cưng chiều, chưa từng phải lo lắng về tiền bạc và tương lai.

So với tiền, cậu ta càng để ý thứ yêu hận tình thù nhìn không thấy, sờ không được kia.

Tôi vỗ vai cậu, khuyên nhủ: “Lúc nên buông tay thì buông tay đi. Cứ miễn cưỡng níu kéo, đến cuối cùng người chịu tra tấn chính là cậu mà thôi.”

Lục Minh Tinh nhìn dáng vẻ biết rõ mọi sự của tôi, khiếp sợ vô cùng: “Chị… chị biết hết rồi?”

Đâu chỉ biết. Chị của cưng còn nhìn thấy được cả tương lai cơ.

Mặt trời chân lý chói qua tim.

Lục Minh Tinh trợn tròn mắt nhìn tôi như thể gặp quỷ: “Cái con người này… chẳng lẽ chị không đau khổ chút nào sao?”

“Đau khổ vì cái gì?”

Tôi thờ ơ nhún vai.

“Có biết cái gì gọi là hôn nhân thương mại không? Hồi đó cậu cảm thấy tôi không xứng với anh hai cậu nhỉ? Sai rồi cưng. Bởi vì hai nhà chúng ta môn đăng hộ đối, tôi mới trở thành mợ hai nhà họ Lục. Tôi và anh hai cậu nhờ vào hôn nhân đạt được nhiều lợi ích. Loại người như chúng ta ấy hả, lợi ích là trên hết. Tình yêu tình báo của đám nít ranh, ai mà quan tâm.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.