Hộ Quốc Chiến Thần

Chương 49: C49: Không thử sao biết ăn không nổi



“Chưa có bất cứ tin tức gì.”

Lạc Trường Phong ở đầu bên kia điện thoại xấu hổ nói: “Hình như bà ta đã biến mất rồi, giống như trên đời căn bản không có người này vậy.”

Lâm Vũ hơi nhíu mày, lại hỏi: “Mẹ nuôi của mẹ tôi cũng không điều tra được sao?”

“Thuộc hạ thấy hổ thẹn.”

“Tiếp tục điều tra!”Hắn nhẹ nhàng gõ vào bà: “Càng khó tìm, càng chứng tỏ có vấn đềI”

Sau khi cúp điện thoại, hắn lại rơi vào trầm tư.

Nửa giờ sau, Lâm Vũ lại bấm số: “Mệnh lệnh: Ám Ảnh Thập Tam, lập tức tới Giang Bắc!”

Buổi sáng, theo yêu cầu năm lần bảy lượt của Tuyên Vân Lan, Lâm Vũ đưa Thẩm Khanh Nguyệt đi làm.

Hắn lái xe, cô ngồi ở ghế phụ.

Mặc dù đây là ngày thứ ba họ tiếp xúc với nhau nhưng dường như giữa họ không có quá nhiều chủ đề chung.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========

1. Cá Không Ăn Muối Cá Ươn

2. Ngươi Này Yêu Diễm Tiểu Tiện Hóa

3. Sắc Dịch Huân Tâm

4. Xuyên: Chứng Chỉ Thanh Xuân

=====================================

“Tại sao không làm dự án chục tỷ mà chỉ làm dự án 500 triệu?” Im lặng một lúc, Lâm Vũ chủ động tìm chủ đề.

Đêm qua, sau nhiều lần yêu cầu của Vạn Ức Khổ, cuối cùng Thẩm Khanh Nguyệt cũng đồng ý hợp tác. Có điều, dự án hợp tác nhỏ hơn rất nhiều.

Hơn nữa, điều kiện hợp tác cũng đã được sửa đổi, không còn đơn phương mang lại lợi ích cho Thẩm gia nữa mà mang lại lợi ích cho cả hai bên.

Tất nhiên, đây là là những gì hắn nghe được được từ người của Thẩm gia trong lúc ăn sáng.

“Làm người phải hiểu rõ bản thân.”

Thẩm Khanh Nguyệt lắc đầu cười khổ: “Dự án mấy chục tỷ thật sự quá lớn! Với quy mô của công ty Thẩm gia và năng lực của chúng tôi, căn bản là không ăn nổi! Nếu miễn cưỡng ăn, không những răng mình sẽ gãy mà còn khiến Vạn Thị phải chịu tổn thất rất lớn.”

“Không thử sao biết ăn không nổi?”

Lâm Vũ động viên cô, cười nói: “Hơn nữa, cho dù Vạn Thị thiệt hại, bọn họ cũng sẽ không yêu cầu bọn em bồi thường.”

“Tôi biết.” Thẩm Khanh Nguyệt nghiêng đầu nhìn hắn: “Nhưng nếu thật sự đến mức đó, chúng tôi sẽ không còn mặt mũi nhìn anh nữa.”

Đương nhiên cô biết rằng dù tình hình có tệ đến đâu, Vạn Thị cũng sẽ không để họ bồi thường dù chỉ một xu. Nhưng cô cũng biết rằng mọi việc họ làm đều là vì đại ân đại đức của Lâm Vũ đối với Vạn Thị.

Lâm Vũ có thể không quan tâm nhưng họ không thể.

Nếu thật sự làm như vậy, người khác thì cô không biết nhưng với cô, chút tôn nghiêm và kiêu hãnh cuối cùng trong lòng mình sẽ không còn nữa.

Cô không muốn mình không thể ngẩng cao đầu trước mặt Lâm Vũ, chứ đừng nói đến việc trở thành phụ tá của hắn.

Mặc dù bây giờ cô không dám nhắc tới chuyện hủy hôn, đồng thời cũng bồi dưỡng tình cảm với Lâm Vũ nhưng cô vẫn có kiên định của bản thân.

Cô tin rằng ông nội cũng có cùng suy nghĩ với mình. “Không nghiêm trọng như em nói đâu.”

Lâm Vũ liếc cô một cái, cười nói: “Em cứ mạnh dạn làm, anh sẽ mãi là chỗ dựa vững chắc cho em.”

“Gan tôi đã đủ lớn rồi, nếu không thì sao tôi dám hợp tác với Vạn Thị” Thẩm Khanh Nguyệt cười nói: “Nếu lớn gan hơn nữa, anh còn muốn tôi cầm loa đi khắp nơi thông báo với mọi người rằng vị hôn phu của tôi là Mục Bắc Vương, đợi người ta xếp hàng chờ tôi hợp tác sao?”

“Vị hôn phu?”

Lâm Vũ nhận thấy xưng hô của cô đối với hắn đã thay đổi, cười khúc khích: “Có vẻ như em đã bắt đầu dần dần chấp nhận anh rồi!”

“Có thể nói là do anh nghĩ nhiều rồi không?” Thẩm Khanh Nguyệt nhẹ nhàng vuốt tóc, khuôn mặt xinh đẹp hơi đỏ lên: “Hiện tại Thẩm gia chúng tôi không dám nói đến chuyện hủy hôn, dì Tuyên cũng không đồng ý hủy hôn. Tôi giới thiệu anh với người khác, nếu không nói anh là vị hôn phu của tôi, lẽ nào nói anh là anh trai tôi chắc?

Mặc dù từ nhỏ cô đã biết mình có vị hôn phu nhưng đây là lần đầu tiên cô nhắc đến từ vị hôn phu.

Tuy không muốn thừa nhận nhưng trong thâm tâm cô biết mình đang chấp nhận mối quan hệ của họ.

Cô không phủ nhận rằng sự thay đổi nhanh chóng này có liên quan đến thân phận của Lâm Vũ là Mục Bắc Vương.

Nhưng quan trọng hơn là vì cảm thấy tiếp xúc với Lâm Vũ cũng không tệ.

Người đàn ông này sẽ mang đến cho mọi người cảm giác an toàn vô hạn. Hơn nữa, mặc dù Lâm Vũ thân phận cao quý, nhưng lại không có dáng dấp gì.

Điều này hoàn toàn khác với sự cao quý trong tưởng tượng. “Vậy thì cứ nói với mọi người rằng anh là vị hôn phu của em đi!”

Lâm Vũ cười nhẹ nhàng, nói đùa: “Anh có một người em gái là đủ rồi, anh sẽ cố gắng cưới được em nhanh nhất có thể.”

Mặt Thẩm Khanh Nguyệt càng đỏ hơn: “Anh luôn thẳng thắn như vậy sao?”

“Nếu anh nói khéo với em, nói với em, anh không có ý đồ gì với em, em có tin không?” Lâm Vũ cười hỏi lại.

“Tin! Đương nhiên là tin!” Thẩm Khanh Nguyệt không hề suy nghĩ gật đầu: “Dựa theo điều kiện của anh, nếu không phải vì hôn ước kia, nếu không phải ông nội có ơn đối với anh, e là anh cũng sẽ không nhìn tôi lấy một cái, đúng không?”

“Em quá ngây thơ rồi.” Lâm Vũ cười hỏi: “Em có từng nghe nói đến câu này chưa?”

“Câu gì?”

Vẻ mặt Thẩm Khanh Nguyệt khó hiểu, mắt tràn đầy tò mò.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.