Em Bé Đáng Yêu Mềm Mại Gả Cho Tổng Tài Nóng Nảy

Chương 114



Đêm đầu tiên của Giang Hoài sống ở Lục gia diễn ra rất suôn sẻ.

Phòng của cậu ở ngay cạnh phòng của Lục Vô Túy, Lục Vô Túy nói buổi tối nếu có việc gì thì cứ trực tiếp gọi hắn.

Giang Hoài ngoan ngoãn nghe lời, trừ khi cần thiết chắc chắn sẽ không kêu.

Đêm đầu tiên cậu ở lại, cậu nghĩ ở nhà người khác quá lâu sẽ gây phiền toái nên hôm sau muốn rời đi.

Nhưng đến ngày thứ hai, Lục Vô Túy lại nghĩ ra một trò chơi mới, thu hút sự chú ý của cậu.

Những thứ như trò chơi không chạm vào thì không sao, nhưng một khi đã bắt đầu chơi thì sẽ không có hồi kết.

Nó thậm chí còn dễ bị nghiện hơn những môn thể thao ngoài trời đó.

Giang Hoài ngày thứ hai ở lại Lục gia, ngày thứ ba lại nghĩ tới việc rời đi.

Như người ta vẫn nói, ngày mai sẽ đến vào ngày mai và có rất nhiều ngày mai.

Giang Hoài một khi chui đầu vào Lục gia, chờ lúc cậu tinh thần thì đã nửa tháng trôi qua.

Một buổi sáng, cậu nhìn ngày rồi tính xem hôm nay đã đến là ngày nào, rồi thấy sợ hãi.

Điều quan trọng nhất là dù cậu đang làm phiền nhưng Lục Vô Túy lại không hề lộ ra một chút tức giận nào.

Giang Hoài không có nhiều bạn bè, kinh nghiệm kết bạn cũng không nhiều, cậu cũng thường giữ khoảng cách với người khác, khoảng cách này khiến cậu cảm thấy an toàn, đây là lần đầu tiên gần gũi với ai đó như vậy, ngay cả Chu Tiểu Ngải cũng không có như vậy.

Cậu không hiểu, sống lâu như vậy ở nhà người khác chẳng phải là không tốt sao?

Lục Vô Túy có cảm thấy khó chịu không?

Nhưng khi cậu hỏi điều này, vẻ mặt Lục Vô Túy vẫn như cũ, thậm chí còn mỉm cười: “Sao cậu lại nghĩ như vậy? Đây là cách người bình thường kết bạn.”

Phải không?

Giang Hoài biết mình khác với những người khác, cho nên khi Lục Vô Túy nói lời này, cậu liền tin.

Đương nhiên, cậu cũng không có nghĩ rằng mình khác với người thường, Lục Vô Túy cũng khác với người thường.

Cả hai đều không biết nhiều về quy tắc của người bình thường nên đã cố gắng hết sức để bắt chước nhưng kết quả là sự bắt chước chẳng ra cái gì cả.

Cứ như vậy, Giang Hoài sống như vậy thêm nửa tháng nữa.

Trong nửa tháng qua, cậu gần như chơi tất cả các trò chơi bán chạy nhất, trong khoảng thời gian này cậu rất muốn vẽ, ngay khi cậu định nhờ dì ở Đào gia gửi dụng cụ vẽ cho mình thì Lục Vô Túy đã mua cho dụng cụ vẽ tranh mới cho cậu.

Buồn ngủ thì có người đưa gối cho nằm.

Kết quả là Giang Hoài cái gì cũng không thiếu.

Cậu gần như muốn đem Lục gia trở thành nhà của mình, chỉ trong vòng một tháng, nơi này đã tràn ngập dấu vết sinh hoạt của cậu.

Trong khoảng thời gian này, Đào Ra Nam đã gọi cho cậu một lần, Đào phu nhân cũng gọi cho cậu một lần.

Đào Ra Nam chỉ hỏi cậu một câu, “Cậuthực sự không về nhà à?”

Giang Hoài cảm thấy câu hỏi của anh ta kỳ quái, nghi ngờ hỏi: “Nhà nào?”

Đào Ra Nam im lặng một lúc.

Sau đó lặng lẽ cúp máy.

Sau khi cúp điện thoại, Giang Hoài nhận ra nhà mà Đào Ra Nam nhắc đến chắc là nói Đào gia nhưng Giang Hoài lại không hề coi nơi đó là nhà của mình, giọng điệu của Đào Ra Nam lại tự nhiên đến mức nghĩ cậu sẽ hiểu.

Kết quả là Giang Hoài không hiểu.

Sau đó là Đào phu nhân.

Câu hỏi của Đào phu nhân trực tiếp hơn nhiều so với Đào Ra Nam, giọng điệu của bà trong điện thoại không mấy thân thiện, “Giang Hoài, đã đến lúc con về Đào gia rồi?”

Bà trực tiếp nói “Đào gia”, Giang Hoài hiểu bà đang nói gì.

Giang Hoài suy nghĩ một chút rồi nói: “Ừ… tôi chỉ đang chơi với bạn bè ở bên ngoài, anh ấy còn chưa muốn tôi về.”

Từ giọng điệu của bà có thể đoán ra rằng Đào phu nhân đang tức giận, tức giận nói: “Anh ta không muốn cậu quay về? Giang Hoài cậu có biết ngại hay không…có thấy xấu hổ không. Nhiều ngày như vậy cậu không trở về Đào gia thì không nói, dù gì cũng phải cân nhắc danh tiếng của Giang gia chứ?”

“Ngài nói đúng.” Giag Hoài không có cãi lại.

Ngược lại Đào phu nhân nghẹn một chút.

“Nhưng mà xem ra trong khoảng thời gian này chưa có ai nói xấu Đào gia và Giang gia.” Giang Hoài suy nghĩ một chút, chậm rãi nói thêm: “Ngoại trừ lời đồn đại do Đào thiếu gia không về nhà gây ra trong hai tháng trước.”

Đào phu nhân: “…”

“Đào thiếu gia, có thể lâu như vậy không về nhà cũng không sao,” Giang Hoài nói chuyện rất có trật tự, “Tôi chỉ mới một tháng không về, hẳn là không có chuyện gì?”

Cậu chỉ mới một tháng không trở về ngôi nhà không phải nhà mình thôi sao, nên chắc chắn sẽ không có chuyện gì.

Đào phu nhân: “…”

Đây là lần đầu tiên bà cùng Giang Hoài nói chuyện lâu như vậy, cũng là lần đầu tiên nghe Giang Hoài nói chuyện lâu như vậy, bà gần như hoài nghi nhân sinh.

Không phải đều nói con trai cả của nhà họ Giang có chỉ số IQ bất thường sao?

Sau khi gả vào Đào gia, Giang Hoài thường xuyên giữ im lặng, bà còn thật sự cho rằng là như vậy!

Hơn nữa bà không nghe lầm phải không? Giang Hoài gọi con trai bà là “Đào thiếu gia.”

Đào thiếu gia! Bọn họ cũng đã kết hôn!

Giang Hoài gọi người đàn ông mình đã gả là thiếu gia!

Đào phu nhân nghẹn không nói nên lời, vừa định giáo huấn thì nghe thấy một giọng nói quen thuộc từ đầu bên kia điện thoại.

“Một số cuộc trò chuyện có thể kết thúc sau khi giải thích.”

Giang Hoài nói: “À”.

Đào phu nhân chưa kịp nhớ ra giọng nói quen thuộc đó là ai thì điện thoại đã có tín hiệu bận.

Bà: “…” Nghiến răng.

Khi Giang Hoài quay lại, Lục Vô Túy đang đứng trước giá vẽ, ngắm nhìn bức tranh cậu vừa vẽ.

Không biết lý do tại sao.

Tranh của Giang Hoài đã được trưng bày trên nhiều bức tường của triển lãm, thu hút hàng triệu lượt xem trên mạng, nhưng khi Lục Vô Túy nhìn vào tranh của mình, cậu lại thực sự cảm thấy có chút lo lắng.

Sau khi Lục Vô Túy quay lại nói với cậu: “Tranh của cậu rất đẹp.”

Sự căng thẳng vừa rồi được thả lỏng.

Chuyển sang ngượng ngùng.

Lục Vô Túy rời mắt khỏi bức tranh, nhìn chằm chằm Giang Hoài: “Đào gia đang giục cậu quay về phải không?”

Giang Hoài thành thật gật đầu.

Vì thế cậu bất đắc dĩ nhìn ánh mắt Lục Vô Tuý từ vui vẻ tươi sáng chuyển sang u sầu, nhưng vẫn cố cười với cậu nói: “Vậy cậu phải đi à?”

“À,” Giang Hoài do dự nói: “Nếu anh không muốn tôi đi, tôi có thể ở lại chơi thêm một lát được không?”

Hiển nhiên Lục Vô Túy không muốn cậu rời đi.

Nhưng từ giọng điệu của cậu, Lục Vô Túy cũng nghe được có chút không cam lòng.

Tuy không biết sự không cam lòng này là nhằm vào mình hay là trò chơi, nhưng tâm trạng của Lục Vô Túy đã khá hơn, hắn nói với giọng tích cực: “Đương nhiên có thể.”

Tuy nhiên, hắn không vui được lâu.

Bởi vì buổi tối sau khi bọn họ chơi game xong, Giang Hoài nhìn chằm chằm vào màn hình với nội dung còn dang dở, nói một câu thiếu suy nghĩ: “Tuy rằng tôi có thể ở lại thêm một lúc nữa, nhưng tôi vẫn phải đi. Gần đây tôi đã vẽ một bức tranh cho anh, đợi tôi vẽ xong, đưa cho anh rồi rời đi, được không?

Cậu không coi Đào gia là nhà của mình, cũng nghĩ kỹ sẽ không duy trì mối quan hệ hôn nhân với Đào Ra Nam nữa.

Nhưng Lục gia không phải nhà của cậu, một ngày nào đó cậu cũng sẽ rời đi.

Nụ cười của Lục Vô Túy cứng đờ ở khóe miệng.

Lời nói của Giang Hoài khiến lòng hắn như đang đi trên một chiếc tàu lượn siêu tốc, lên xuống rồi cuối cùng dừng lại ở điểm thấp nhất.

Hắn có vẻ rất bối rối, “Tại sao em phải rời đi? Nếu em muốn, em có thể sống ở đây đến hết cuộc đời…”

Chưa kịp nói xong thì đã ngậm miệng lại.

Nói quá nhiều, có hơi quá mức.

Dựa vào những lần tiếp xúc với Giang Hoài trong khoảng thời gian này, Lục Vô Túy biết Giang Hoài không phải là người đặc biệt nhạy cảm với cảm xúc, thậm chí còn gọi là trì độn.

Nói xong, hắn quan sát vẻ mặt Giang Hoài.

Trong lúc nhất thời, hắn hy vọng Giang Hoài sẽ hiểu, nhưng lại sợ cậu hiểu ra.

Giang Hoài nghe hắn nói có thể sống ở đât cả đời, đầu tiên là cau mày khó hiểu, sau đó lắc đầu: “Việc này đương nhiên không được! Quá phiền anh rồi.”

Con dao trên đầu không rơi xuống, nhưng Lục Vô Túy lại cảm thấy không vui.

Hắn nghiêm nghị nói: “Tại sao không?”

Giang Hoài nhận ra sát ý hắn vô tình bộc lộ, chậm rãi ngậm miệng lại.

May mắn thay, Lục Vô Túy rất nhanh khôi phục lại bộ dáng bình thường, thu lại biểu cảm trên mặt, chậm rãi nói: “Ý tôi là, tôi không thấy phiền phức, cậu có thể ở lại bao lâu tùy thích.”

“Nhân tiện, tôi cũng tìm được một trò chơi thú vị,” Lục Vô Túy kịp thời đổi chủ đề, “Trò chơi này có rất nhiều cảnh đẹp, cậu có muốn xem một chút không?”

Sự chú ý của Giang Hoài bị chuyển hướng.

Giang Hoài ở lại Lục gia thêm mấy ngày, càng ở lâu càng thấy không được tự nhiên.

Cậu cảm thấy mình nên rời đi.

Tuy rằng Lục Vô Túy không cảm thấy cậu làm phiền, thậm chí còn nói sẽ để cậu ở lại cả đời, nhưng Giang Hoài vẫn luôn cảm thấy như vậy không tốt, cho nên vẫn dự định rời đi.

Khi cậu nói với Lục Vô Túy chuyện này.

Phản ứng của Lục Vô Túy lúc đầu có chút quái dị, nhưng một lúc sau mới khôi phục bình thường, bình tĩnh lại, chỉ có chút buồn bã nói: “Cậu thật sự muốn rời đi sao?”

Giang Hoài có một loại cảm giác khó hiểu, mình đã trở thành một kẻ vô tâm.

Cảm giác này càng kỳ lạ hơn.

Cậu đáp lại và giữ nguyên suy nghĩ của mình: “Ừ, tôi nghĩ đã đến lúc tôi phải đi.”

Lục Vô Túy lại hỏi: “Có thể hỏi vì sao cậu nhất định phải rời đi không? Cảm thấy tôi phiền? Hay là… Vì mối hôn nhân kia mà phải quay về?”

“Không, đương nhiên tôi không thấy anh phiền.” Giang Hoài có chút kinh ngạc, “Về phần kết hôn… có liên quan.”

Lục Vô Túy trầm mặc.

Khi đối mặt với Giang Hoài, lý trí của hắn có hạn, cho nên lúc này hắn đối với Đào Ra Nam có sát ý.

Tất nhiên, đây là một xã hội được quản lý bởi luật pháp, hắn không có nơi nào để bày tỏ sự ghét bỏ của mình đối với Đào Ra Nam.

Nhưng nếu không có cuộc hôn nhân giữa Giang Hoài và Đào Ra Nam…

Hắn có thể làm bất cứ điều gì hắn muốn với Giang Hoài?

Trên thực tế, cho dù không có cuộc hôn nhân này, hắn cũng không thể làm bất cứ điều gì mình muốn với Giang Hoài, nhưng hắn cũng giống như những kẻ thích ảo tưởng và làm đủ mọi chuyện với người mình thích, hiện thực quá chua chát, nhất định phải có một cái gì đó ngọt ngào hoãn lại.

Lục Vô Túy duy trì lý trí cuối cùng, bình tĩnh nói: “Được, đi thôi.”

Giang Hoài quan sát vẻ mặt của hắn, hình như hắn có chút buồn bực.

Nhưng nỗi buồn đó đã bị sự bình tĩnh của Lục Vô Túy che đậy, khiến người ta khó nhìn rõ, nên Giang Hoài nhanh chóng chuẩn bị rời khỏi chuyện này.

Cậu rời đi không chút do dự.

Lục Vô Túy đưa tay ra, sau đó lại thu về, hắn cho rằng nếu Giang Hoài quay lại, hắn nhất định sẽ kéo Giang Hoài về…

Nhưng Giang Hoài không nhìn lại.

Cậu thậm chí còn không lấy chiếc giá vẽ mà Lục Vô Túy mua cho mình mà chỉ chỉ vào bức tranh trên đó rồi nói với Lục Vô Túy trước khi rời đi: “Bức tranh tôi vẽ cho anh đã hoàn thành, tôi sẽ đưa cho anh. ”

Lục Vô Túy kiên nhẫn nói: “Được… cảm ơn cậu, tôi rất thích.”

Giang Hoài thật sự đã đi rồi.

Lục Vô Túy trở về Lục gia, ngồi ở trên sô pha, không tận mắt nhìn thấy Giang Hoài trở lại Đào gia như thế nào.

Hắn không muốn nhìn thấy, cũng không muốn đưa.

Sau khi Giang Hoài rời đi, Lục Vô Túy mấy ngày liền không chịu nghe tin tức về Giang Hoài.

Điều này thật lạ lùng đối với hắn.

Nói chung, nếu hắn thích thứ gì đó thì sẽ cố gắng để có được nó, nhưng lần này có lẽ hắn thích quá nhiều, tình cảm của hắn đã đạt đến một mức độ nhất định, trái tim hắn sẽ đau nhói một lúc khi nghe tin về Giang Hoài.

Không phải loại đau đớn tâm lý.

Mà là đau đến khó thở.

Hắn cho rằng Giang Hoài và Đào Ra Nam mặc dù không có tình cảm nhưng họ là vợ chồng thực sự, được pháp luật công nhận, Giang Hoài chỉ coi nơi này là nhà của bạn bè bình thường, chỉ sống tạm thời ở đây, cuối cùng cậu sẽ trở về Đào gia trở về bên cạnh Đào Ra Nam.

Điều này khiến hắn có phần khó chịu không thể kiềm chế được.

Hắn biết tính tình của mình tệ đến mức nào, sợ mình tức giận sẽ vô tình làm Giang Hoài bị thương, cho nên từ lúc đến gần Giang Hoài, hắn đã kiềm chế.

Nhưng hắn không thể kiểm soát được bản thân mình nữa.

Đặc biệt là sau khi Giang Hoài rời đi, tần suất mất ngủ của hắn tăng lên rất nhiều, khi Giang Hoài ở cách vách, nếu nhớ lại mùi hương khiến người ta yên tâm trên cơ thể Giang Hoài là có thể ngủ được.

Nhưng giờ đây không thể nữa.

Dù cố gắng nhớ lại nhưng hắn cũng không thể nghĩ ra mùi hương của Giang Hoài nên như thế nào, cơn mất ngủ khiến tính khí của hắn càng lúc càng tệ.

Hôm nay, cuối cùng cũng đã đạt đến điểm giới hạn.

Nguyên nhân là do một con mèo lẻn vào phòng của Lục Vô Túy.

Không ai biết con mèo từ đâu trèo lên, nhưng mèo lại thích leo trèo cao, phòng ngủ của Lục Vô Túy ở trên tầng hai nên khả năng mèo tự lẻn vào là quá cao.

Khi Lục Vô Túy vào phòng ngủ, con mèo đang nằm trên giường hắn.

——Trong nháy mắt, hắn cảm giác đầu mình sắp nổ tung, lồ.ng ngực như có một cơn bão quét qua, khiến hắn tức giận hét lên: “Người đâu!”

Người hầu kịp thời nghe thấy, vội vàng đi tới.

Khi nhìn thấy con mèo nằm trên giường của Lục Vô Túy, tim anh ta lập tức ngừng đập, sợ đến mức vội vàng chạy tới bắt nó.

Trong phòng gà bay chó sủa, Lục Vô Túy hít một hơi thật sâu, nén cơn tức giận rồi rời khỏi chỗ đó.

Hắn đến phòng khách muốn rót cho mình một ly nước lạnh để hạ hỏa.

Nhưng không biết có phải do lưng hay không, khi cầm ly nước lạnh lên, chợt buông tay làm rơi cái ly.

Lục Vô Túy u ám nhìn đống hỗn độn trên mặt đất.

Ngay lúc cảm xúc trong mắt hắn ngày càng sâu, càng lúc càng cáu kỉnh và sắp nổ tung – chuông cửa vang lên.

Quản gia rất tinh ý, nhanh chóng tiến tới nhấn nút trò chuyện trên cửa.

Giọng nói của Giang Hoài vang lên: “Chào chú quản gia, Lục Vô Túy có nhà không?”

Mọi cảm xúc đều kết thúc đột ngột.

Lục Vô Túy đột nhiên quay đầu lại.

Hắn nhanh chóng bước đến cửa, nóng lòng muốn mở cửa ra, để Giang Hoài xuất hiện trước mặt mình.

Trên tay Giang Hoài mang theo một chiếc giá vẽ cũ, nhiều dụng cụ vẽ tranh và một chiếc túi xách.

Cậu không nhớ rõ ý của mình là gì: “Tôi không có chỗ ở, tôi có thể ở nhà anh được không?”

Lục Vô Túy như một người câm.

Một lúc lâu sau, hắn mới tìm lại được giọng nói của mình, nhẹ nhàng nói: “Đương nhiên, cậu có thể ở lại bao lâu tùy thích.”

Giang Hoài còn chưa kịp động đậy, quản gia ở một bên đã xách vali lên.

Giang Hoài đi theo hai người đi vào cửa, nhìn thấy mảnh thủy tinh vỡ trên mặt đất, vội vàng nói: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

Lục Vô Túy vẫn có chút khó chịu, nhưng hắn đã lấy lại được phần lớn bình tĩnh: “Chỉ là một chút chuyện nhỏ thôi.”

Giang Hoài gật đầu.

Đúng lúc này, một bảo mẫu bế một con mèo xuống lầu, đụng phải hai người, hai mắt Giang Hoài lập tức sáng lên, kêu lên: “Nhà anh có mèo sao?”

Bảo mẫu nói: “Không, cái này là để ném…”

“Đúng vậy,” Lục Vô Túy biết Giang Hoài thích mèo, lập tức ngắt lời bảo mẫu nói: “Đây là con mèo trong nhà muốn nuôi, nhưng nó còn chưa tắm, có chút bẩn.”

Giang Hoài chợt nhận ra: “Nó là mèo hoang mới được nhận nuôi à?”

Cậu xoa xoa đầu con mèo.

Mèo khá là ngoan, có thể là bị con người hù dọa nên không chống cự.

Lúc Giang Hoài chơi với mèo, quản gia đã thu dọn đồ đạc đến báo một tiếng, Giang Hoài chưa kịp nói lời cảm ơn, Lục Vô Túy đã nói: “Giang Hoài, tối nay có lẽ tôi phải ở trong phòng cậu.”

Giang Hoài có chút kinh ngạc: “Hả? Tại sao?”

“Bởi vì con mèo này vừa làm bẩn giường của tôi.” Lục Vô Túy vẻ mặt bình thường nói: “Giường của tôi bẩn, không có chỗ ở, cậu có thể thu lưu tôi được không?”

Giang Hoài: “…”

Đây vốn là nhà của Lục Vô Túy làm sao có thể nói chuyện nhận thu lưu hay không?

Cậu đồng ý.

Buổi tối trước khi đi ngủ, Giang Hoài thật sự cho rằng chỉ ngủ thôi.

Thẳng cho đến khi Lục Vô Túy mang rượu tới.

Tửu lượng của Giang Hoài… Cậu không bao giờ uống rượu, thậm chí cậu còn không biết tửu lượng của mình là bao nhiêu.

Phản ứng đầu tiên của cậu là từ chối: “Ừ, tôi không thích uống loại thức uống này”.

Lục Vô Túy vẻ mặt rất bình tĩnh: “Không, cậu không uống, tôi tự mình uống.”

Giang Hoài cảm thấy có chút xấu hổ vì “tự mình đa tình” nhưng điều đó không kéo dài được bao lâu vì Lục Vô Túy đã uống hết ly này đến lý khác trước mặt cậu.

Vừa uống rượu, hắn vừa nói: “Cậu không cần lo lắng cho tôi, cứ lo việc của mình đi.”

Giang Hoài: “…”

Cậu có thể giải quyết nó trong hoàn cảnh như vậy sao?

Và khi số ly rượu ngày càng tăng, sự bình tĩnh của Lục Vô Túy rõ ràng đang bị rượu phá hủy, hắn không còn như thường ngày nữa.

Giang Hoài có chút sợ hãi, liền đến gần, kéo vạt áo của hắn: “Lục Vô Túy, anh có thể đừng uống rượu nữa được không?”

Không ngờ Lục Vô Túy lại nắm tay cậu.

Khi bị bàn tay nóng rực bao bọc, Giang Hoài không khỏi mở to mắt.

Kỳ quái là cậu rõ ràng là sợ hãi Lục Vô Túy ở trạng thái hiện tại, nhưng khi Lục Vô Túy tiếp xúc cậu lại không hề có ý định tránh né hắn.

Ngay cả nỗi sợ hãi đó cũng xuất phát từ góc độ lo lắng.

Lục Vô Túy nói: “Giang Hoài, sao cậu lại quay về?”

Giang Hoài “A”, có chút ngượng ngùng: “Tôi làm phiền anh à? Thực xin lỗi.”

Lục Vô Túy không nói chuyện.

Hắn tiến đến gần khuôn mặt Giang Hoài, trong mắt tràn đầy sự si mê.

Mà Giang Hoài bỗng nhiên ngơ ngác.

Cậu luôn nhạy cảm với khoảng cách giữa mọi người, ngay cả Chu Tiểu Ngải, người cậu đã quen biết nhiều năm, cùng lắm cũng sẽ đặt tay lên vai cậu, thậm chí sẽ không chạm vào tay cậu.

Nhưng Lục Vô Túy có thể.

Kể từ khi cậu chuyển đến Lục gia, những tiếp xúc thân thể khác nhau của Lục Vô Túy với cậu đã vượt quá khoảng cách an toàn đối với sự tiếp xúc của con người, nhưng cậu lại không cảm thấy bất kỳ sự khó chịu nào.

– –Nếu xấu hổ có thể được coi là không thoải mái.

Lục Vô Túy càng ngày càng gần.

Hắn không hề nói dối, rượu là do chính tay hắn chuẩn bị, bởi vì nếu không chuẩn bị trước, hắn  vẫn không dám làm gì Giang Hoài.

Có một số lời hắn đã giấu rất lâu.

Ánh mắt hai người dây dưa trong không trung, toát ra một cảm giác ái muội mơ hồ, hơi thở của Lục Vô Túy gần trong gang tấc.

Hắn mở miệng nhỏ giọng nói: “Sao cậu lại quay lại?”

“Bởi vì…” Đầu óc Giang Hoài tựa hồ bị thứ gì đó điều khiển, lắp bắp: “Bởi vì…”

Bởi vì cái gì?

Giang Hoài linh quang chợt lóe, vội vàng nói: “A! Tôi nhớ ra rồi, bởi vì cuộc liên hôn giữa tôi và Đào gia đã chấm dứt!”

Vừa nói xong.

Lục Vô Túy dừng lại.

Trên mặt hắn lộ ra vẻ mờ mịt, giống như bị tin tức này đánh mạnh vào, lại có chút không thể tin được.

Nhìn thấy phản ứng của hắn, Giang Hoài nhất thời có chút bất an, “Đúng vậy, tôi và Đào Ra Nam đã ký thỏa thuận, tôi yêu cầu anh ta  hủy bỏ thỏa thuận, ban đầu anh ta không muốn nên trì hoãn vài ngày… Sau đó, anh ta và mẹ anh ta cãi nhau, mọi người trong phòng gần như đánh nhau, tôi đã lẻn đi trong lúc họ động thủ…”

“Anh sẽ không vì…” Giang Hoài nói: “Anh sẽ không, vì Đào gia mà không chơi với tôi nữa sao?”

Lục Vô Túy không nói chuyện.

Hắn nhìn Giang Hoài một lát – sau một lát, hắn đối với đôi môi mà mình đã thèm muốn bấy lâu, hung hăng hôn xuống.

Đồng tử của Giang Hoài bị khóa lại.

“Giang Hoài,” Lục Vô Túy đột nhiên nói: “Nhắm mắt lại.”

Giang Hoài nghe theo lời hắn, nhắm mắt lại.

Cậu cảm thấy mình mới là người say, người uống không phải Lục Vô Túy mà là cậu

Từ lúc Lục Vô Túy xuất hiện trong thế giới của cậu, trong lòng cậu tràn ngập một loại cảm giác hư ảo, cảm xúc trên môi mềm mại, cậu bị Lục Vô Túy khống chế, rúc vào trong ngực Lục Vô Túy, giống như tìm được vỏ của chính mình.

Lục Vô Túy hôn cậu một cái, nói: “Tốt quá, bảo bối của tôi ngoan quá…”

Càng hôn hắn lại càng dùng sức.

Nếu Giang Hoài mở mắt ra nhìn hắn, nhất định sẽ bị dáng vẻ hiện tại của hắn dọa.

Trong mắt Lục Vô Túy không còn che giấu cảm xúc gì nữa, đôi mắt đỏ ngầu tràn ngập tơ máu, lộ ra vẻ hung dữ như dã thú, mà Giang Hoài chính là con mồi mà hắn đã dụ dỗ.

Hắn ước gì có thể ăn được Giang Hoài.

Làm Giang Hoài khóc, làm Giang Hoài đau, làm cho trong mắt Giang Hoài chỉ có mình hắn.

Theo lực dần dần gia tăng, Giang Hoài nhẹ nhàng hừ một tiếng, ánh mắt hung hãn của Lục Vô Túy rút đi như thủy triều, hắn cẩn thận kiểm tra xem mình có làm bảo bối bị thương hay không.

Không, miệng chỉ hơi sưng một chút thôi.

Giang Hoài che miệng, nháy mắt đột nhiên nhanh trí, có chút ngơ ngác hỏi: “Lục Vô Túy… Anh thích tôi sao?”

Lục Vô Túy nói: “Em cảm thấy thế nào?”

Giang Hoài đỏ mặt.

Lúc này cậu vẫn còn ngơ ngác, chậm rãi ngượng ngùng giấu mặt đi, trong mắt Lục Vô Túy lại vô cùng đáng yêu đến mức muốn cắn một cái.

Hắn cũng muốn hỏi xem Giang Hoài có thích hắn không.

Nhưng thực sự không cần phải hỏi.

Câu trả lời đã quá rõ ràng.

Lục Vô Túy ôm chặt lấy cậu, giống như tìm được bảo bối bị thất lạc.

Những sợ hãi, lo lắng, ghen tị mấy ngày qua đều vì tình yêu của Giang Hoài mà biến mất.

Giọng nói của Giang Hoài lại truyền vào tai hắn, nhẹ nhàng nói: “Anh nhất định là rất thích tôi.”

Lục Vô Túy còn chưa kịp mở miệng, Giang Hoài lại nói: “Tôi cũng như vậy.”

Đúng lúc này, ngoài cửa sổ có một cơn gió thổi qua, Lục Vô Túy ôm thật chặt Giang Hoài, khóe mắt hắn nhìn thấy gió cuốn tấm vải che giá vẽ lên.

Dưới tấm vải, có một màu đỏ nóng.

Giang Hoài lại hỏi: “Lục Vô Túy, có phải tôi đã có nhà rồi hay không?”

Lục Vô Túy không hiểu sao lại nghẹn ngào, cảm thấy vô cùng đau lòng, hắn sờ sờ đầu Giang Hoài, nghiêm túc nói: “Đúng vậy.”

Giang Hoài lại nói: “Lục Vô Túy, tôi vẽ hoa hồng cho anh.”

Gió càng lúc càng mạnh, thổi tung rèm cửa, bầu trời trở nên tối tăm hơn nhiều, gần như không còn ánh sáng và tràn ngập bóng tối. Với một chuyển động đột ngột, tấm vải bị gió cuộn lại và đung đưa đến một nơi không xác định, để lộ toàn bộ bức tranh.

– –Quả thực đây là một cánh đồng hoa hồng nở rộ.

Giang Hoài đã có một giấc mơ đẹp.

Cậu không nhớ rõ nội dung giấc mơ, hình như cậu lại yêu Lục Vô Túy một lần nữa, khá ngọt ngào, buổi sáng tỉnh dậy, cậu không khỏi nhìn chằm chằm lên trần nhà, mỉm cười.

Nhưng so với cậu, Lục Vô Túy lại không có vẻ thoải mái như vậy.

Lục Vô Túy kêu tên cậu đến mức bừng tỉnh.

Giang Hoài giật mình, nhanh chóng lấy cho hắn một ly nước trên tủ đầu giường, nhẹ nhàng gọi hắn: “Chồng?”

“Giang Hoài…” Lục Vô Túy mở mắt ra, như đến từ một thế giới khác: “Giang Hoài?”

Giang Hoài đáp lại.

Sau đó, cậu bị Lục Vô Túy ôm vào lòng.

Lục Vô Túy kiểm tra toàn thân cậu, sau khi xác nhận không có chuyện gì mới buông ra, sợ hãi lẩm bẩm: “Là mơ.”

Giang Hoài không khỏi nói: “Anh mơ thấy cái gì?”

“Anh mơ thấy…” Lục Vô Túy nói: “Mơ thấy em ở kiếp trước.”

Giang Hoài từng nói với Lục Vô Túy về kiếp trước của mình, nhưng Lục Vô Túy mỗi lần chỉ nghe được một nửa, sau đó không thể nghe được nữa.

Không phải là vì thiếu kiên nhẫn, mà là hắn không chịu nổi.

Trên thực tế, Lục Vô Túy có hai giấc mơ, trong giấc mơ đầu tiên, hắn bám vào người Giang Hoài đồng hành cùng cậu đến cuối đời, trong giấc mơ thứ hai, trước khi mọi chuyện xảy ra, hắn đã trở thành chính mình, sẽ không để Giang Hoài giẫm lên vết xe đổ.

Trong giấc mơ thứ hai, có lẽ hắn đã có ý thức “đến gần Giang Hoài” sau bữa tiệc.

Hắn đã thay đổi tiến trình của mọi thứ.

Nhưng khi giấc mơ sắp kết thúc, trong đầu hắn lại hiện lên hình ảnh Giang Hoài nằm trên giường bệnh, hắn sợ hãi tỉnh lại.

Giang Hoài thấy hắn đã bình tĩnh lại, Giang Hoài đưa cái ly ra khỏi môi hắn, tự mình chậm rãi uống một ngụm.

Lúc này, Lục Vô Túy nắm lấy cổ tay cậu, nghiêng người hôn lên môi cậu.

Giống như cố gắng tìm kiếm cảm giác an toàn.

Bởi vì hành động của hắn, nước lập tức tràn ra giường, Giang Hoài vội vàng nói: “Nước, nước, không… ừm…”

Rõ ràng hắn là người không thích giường mình bẩn, nhưng hiện tại Giang Hoài lại là người quan tâm.

Sau khi Lục Vô Túy hôn đủ rồi, hắn vùi đầu vào cổ Giang Hoài thở hổn hển.

“Trời lạnh rồi,” hắn luyến tiếc hôn vào tai Giang Hoài, “Xem ra Đào gia và Giang gia không cần giữ lại nữa, em thấy thế nào?”

Vốn dĩ hắn chỉ muốn trừng trị nhà họ Đào và nhà họ Giang, chỉ làm hai nhà bị thương nghiêm trọng một chút.

Nhưng bây giờ hắn cảm thấy không cần thiết phải để hai nhà này tồn tại.

Giang Hoài đang muốn nói, lại bị Lục Vô Túy chặn lại.

Lục Vô Túy ôm cậu, đè xuống giường, tránh chỗ bị ướt, nhẹ giọng nói: “Vợ.”

Hắn lại hôn lên mặt Giang Hoài, nói: “Anh yêu em.”

“Ừm,” Giang Hoài nói xong, lại cảm thấy phản ứng không tốt, thế là nghiêm túc nói: “Em cũng yêu anh.”

Lục Vô Túy ôm chặt lấy cậu.

Lần này hắn ôm Giang Hoài, nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn thấy bầu trời đầy nắng đẹp.

Cuối cùng thì bóng tối cũng đã qua.

Giấc mơ chỉ là giấc mơ.

Mà bây giờ mới là cuộc sống chân thực và hạnh phúc nhất.

– ———————————————————————————


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.